Saturday, September 10, 2011
Magnetism — Your Buffer Against Hard Times
Wednesday, June 9, 2010
Be Patient
Tuesday, May 4, 2010
Balanced Life
“Live a balanced life – learn some and think some and draw and paint and sing and dance and play and work every day some.” – Robert Fulghum
Editor’s note: This is a guest post from Anastasiya Goers of Balance In Me.
- Awareness and mindfulness. Awareness is the key to balanced living because it lets you see every moment of your life and appreciate it. A mindful person lives in the present and does not get obsessed with the future or the past. It’s important to plan for the future and learn from your mistakes in the past, but it is even more important to appreciate who you are right now and find joy in this state.
When you are aware of this moment you are calm and you do not make any decisions that you might regret later.
When you are mindful you are in balance with the universe.
- Appreciation of your body. By “appreciation” I mean taking care of your body. If you are grateful for the very first gift that you received in your life (your body) then you must take care of it. It means making healthy choices in life, exercising and being generally active, eating a balanced and healthy diet, letting your body rest when it’s tired and pampering it every once in a while.
Your body is the tool that lets you experience so many wonderful moments in life and you need to do your best when taking care of it.
Clearly, balanced living is not possible without a balanced body.
- Creativity. Every day we face a lot of challenges and choices in life. Some of these challenges might be easy while others will be more difficult. If you approach each of your challenges with creativity then your life will be filled with adventures. Conversely, if you turn off your creativity, then your life will turn into torture.
Creativity is a wonderful tool that lets us turn our dreams into reality, turn play into work and work into play, and enjoy life even when it seems empty.
Creative people are the ones who can make the exquisite setting for the diamond of their life.
- Patience. With patience we can overcome almost anything whilst without it we can ruin almost anything.
Patience can help us turn our dreams into reality (losing weight, starting a business or blog). It can help us be better parents, spouses, friends and even strangers (sometimes a smile from an understanding stranger can make the biggest difference when you are having a bad day). If you are patient you do not have to worry about the minutes spent in traffic or in the line at the grocery store. With patience you can see results in all your endeavors and you do not have to spend the precious time of your life getting mad or infuriated.
Patience leads to mindfulness and mindfulness brings you in balance.
- Simplicity. Simplicity is probably the most important part of life balance. When you build your life around simplicity you reduce the number of out-of-balance things that can disrupt your happy living.
In balance everything is simple. There are two opposites (like black and white) and you just have to pick something in the middle:
- Simplify you work schedule so that you do not have to think about a hundred things at the same time.
- Simplify your relationships by connecting with people you truly care about and getting rid of the ones you don’t.
- Simplify your diet by choosing simple healthy ingredients that are part of balanced nutrition.
- Simplify your social media exposure and enjoy living life and getting things done rather than wasting time online.
Thursday, November 5, 2009
The Only Way to Become Amazingly Great at Something
“Only one who devotes himself to a cause with his whole strength and soul can be a true master. For this reason mastery demands all of a person.” - Albert Einstein
Post written by Leo Babauta. Follow me on Twitter.
Very often you’ll see blog posts or books teaching you to “master” a skill in only 10 days, or 3 days … in fact, it used to be 30 days but the time frame to master something seems to be shrinking rapidly.
I’ve even seen tutorials claiming to teach a skill in just a few hours. Pretty soon we’ll be demanding to know how to do something in seconds.
Instant mastery of skills and knowledge! Hey presto!
Unfortunately, the reality is something a little less magical. Or maybe that’s a fortunate thing.
There’s only one way to become good at something:
1. First, you must learn it by reading or listening to others who know how to do it, but most especially by doing.
2. Then do some more. At this point, you’ll start to understand it, but you’ll suck. This stage could take months.
3. Do some more. After a couple of years, you’ll get good at it.
4. Do some more. If you learn from mistakes, and aren’t afraid to make mistakes in the first place, you’ll go from good to great.
It takes anywhere from 6-10 years to get great at something, depending on how often and how much you do it. Some estimate that it takes 10,000 hours to master something, but I think it varies from person to person and depends on the skill and other factors.
Want to be a great writer? It’s possible to be great within a few years, if you have the God-given talent of Fitzgerald or Shakespeare, but most of us toil for over a decade and are still trying to get better. We’re still learning, to this day, and if we look back on our first few years of writing — of any kind — we’ll tell you we sucked (for the most part) back then.
Want to be a great blogger? Same deal. I’ve been doing it for almost three years, and I’m still only competent. Gruber’s been doing it for, like, 7 years and he’s still only … well, he’s pretty great by now. You have to do it, make mistakes, learn, really begin to understand it, and someday, if you stick with it, you’ll be great.
There’s no one who is great at his profession who hasn’t been doing it for at least 6 years — no designer, no programmer, no carpenter, no architect, no surgeon, no teacher, no musician, no artist … you get the point. I dare you to name one. Most have been doing it for over a decade, and are still looking to improve.
It takes desire, it takes drive, it takes lots and lots of doing.
So here’s the thing: don’t get discouraged if you’re just starting out. Have fun, like we all did in the beginning. If you have fun, you’ll learn to love it, and THAT’S when it clicks. When you love something, you’ll want to do it all the time, sometimes late at night and often, you’ll jump out of bed and want to do it before you move your morning bowels.
THAT’S how you get great. By loving it so much your morning bowel movement takes second seat.
“Everybody has talent, it’s just a matter of moving around until you’ve discovered what it is.” - George Lucas
Find that desire. Do it, don’t just read about it. Don’t buy a single product or book or magazine that claims to teach you something in minutes, hours, days. They’re lying to your face, with a hand in your pocket at the same time.
Do it, keep doing it, then keep doing it some more. It’s the only way to get great, but the good news: anyone can do it. It just takes some time and some doing. Hey presto.
When the world says, “Give up,”
Hope whispers, “Try it one more time.”
~Author Unknown
Sunday, October 11, 2009
Persistence
This is a very valuable lesson. Understand that when we are on purpose, we will be in a peaceful, happy and joyous state while being persistent in manifesting our dreams. When we are on purpose our energy is in alignment with what we are intending to manifest. With that alignment the only possible outcome is the manifestation of our intentions. It is The Law…The Law of Attraction.
If we become impatient thinking we know the time frame in which things should happen, that creates resistance which can block the outcome. The key is being aware and respectful of the time buffer. The time buffer is the space between idea, action and reality.
An architect creates the image of a project like a commercial building. That image is transferred to drawings which then are developed into engineering specifications. Ultimately the building is constructed over time. It all began with an idea.
Once we are on purpose, there is an absolute knowing as to the outcome. Persistence then is the continual action on the plans that are delivered to us on how to arrive at the intended destination. The plans can come in many ways. It is our job to pay attention and attract the solutions to the process we undertake that is in alignment with our purpose.
Neale Donald Walsh writes about process and persistence :
“This is about more than just patience. This is about more than just persistence. This is about absolute knowing that God is on your side. When you know this, you never give up…and this the sense of struggle goes away. You simply keep moving forward, knowing that in the end all will work out. And that along the way there will be great insights and wonderful remembering.”
by Steve Pohlit
Friday, August 7, 2009
Tự tại
...
Cố nhiên do cấu trúc tâm sinh lý mỗi người khác nhau nên bản tính cũng khác nhau, điều này ảnh hưởng nhiều nhất từ di truyền hoặc do môi trường lớn lên. Nhưng phần lớn mọi người đều có khuynh hướng tìm tới sự hưởng thụ, thích được cưng chìu, thích ăn sung mặc sướng, thích là tâm điểm chú ý của kẻ khác, thích được công nhận và khen ngợi ngay từ khi mới bắt đầu trưởng thành. Một đứa bé lớn lên trong hoàn cảnh thuận lợi, muốn gì được nấy, sớm có cơ hội để bộc lộ tài năng, đi từ thành công này đến thắng lợi khác, tuy nhìn đứa bé ấy có một tương lai xán lạn đang mở ra nhưng trong chiều sâu vẫn thiếu một chất liệu cực kỳ quan trọng, đó là khả năng chịu đựng những cảm xúc xấu.
Bởi đường đời không phải lúc nào cũng bằng phẳng, nếu ta không trang bị cho mình một khả năng có thể đối đầu và ứng phó mọi hoàn cảnh, thì sẽ có lúc ta ngã nhào hoặc rơi tõm vào vực thẳm khổ đau. Và chỉ có những điều bất như ý, những hoàn cảnh trái ngang xảy đến mới giúp cho những phản ứng bảo vệ cái tôi hiện ra, giúp ta tập làm quen với những phiền não trong lòng mình, để hiểu và tự học cách chuyển hóa nó. Trong đời sống, ta đã từng gặp những người có đầy quyền lực, danh tiếng, rất đông người ngưỡng mộ, nhưng họ rất dễ bị tự ái, tổn thương, một chút bất như ý xảy ra cũng có thể làm cho họ cuống cuồng, đau khổ. Đó là một kẻ yếu đuối, chưa biết cách sống và chưa có vốn sống.
Ta có thể nhận ra nội lực yếu kém của mình ngay từ thuở nhỏ như không thích chơi các môn thể thao hay các công việc có tính chất vận động nhiều đến tay chân, không thích những người bạn có cá tính tức là họ không theo sở thích của mình, không muốn đến những nơi mà người ta không quý mến mình, không thích làm cái gì có tính chất động não hay tốn nhiều công phu, không hứng thú với những môn học khô khan, không muốn đối diện với chính mình khi gặp khó khăn, không ưa những thực phẩm có tính chất bổ dưỡng nhưng lại không hợp khẩu vị, không thích những lời nói cứng cỏi dù đó là những lời góp ý chân tình, cái gì thích là phải có cho bằng được nhưng lại mau nhàm chán, còn vốn sống thì luôn dừng lại ở kinh nghiệm cũ chứ không chịu cập nhật hay khám phá…
Vì thiếu hiểu biết nên ta lầm tưởng cứ sống thật với bản năng của mình là được. Nhưng đến khi đối đầu với những trận giông bão lớn lao trong đời, ta mới phát hiện ra mình có quá nhiều lỗ hổng trong hiểu biết. Cái này bằng cấp không thể thay thế được. Vậy đó, ta đã bỏ ra hàng chục năm trời để nhồi nhét kiến thức, mục đích cũng chỉ để kiếm được nhiều tiền hay muốn được công nhận và cho đó là sự nghiệp cả đời người, chứ có mấy ai để ý tới việc nuôi dưỡng phẩm chất tâm hồn. Để rồi một lúc nào đó ta sẵn sàng xô ngã sự nghiệp khổ công gầy dựng ấy, thậm chí ta muốn hủy diệt luôn cả mạng sống của mình chỉ trong một cơn cảm xúc không kềm tỏa được. Dường như con người ngày càng bị cuốn vào vòng hưởng thụ bất tận của một xã hội văn minh, nhưng lại trở nên mờ mịt và bất lực với chính mình hơn bao giờ hết. Đây chính là bi kịch lớn nhất của thời đại.
...
Ta nên nhớ bản chất chân thật của hạnh phúc là phải có chất liệu của sự bình an, một trạng thái tâm lý không bị ràng buộc bởi bất kỳ đối tượng dao động nào ở bên ngoài. Hạnh phúc mà không có bình an thì coi chừng đó chỉ là một cơn cảm xúc thỏa mãn trong nhất thời, nó đến và đi vội vàng như một cơn gió lốc để lại sự xáo trộn và ngổn ngang trong tâm hồn như một chuyến tàu đêm. Nghĩa là chỉ khi nào ta vượt khỏi sự khống chế của những cảm xúc, sử dụng nó một cách linh hoạt và tự tại, thì ta mới thiết lập được một đời sống vững vàng và đem lại hạnh phúc thật sự cho kẻ khác.
Trích từ "Yếu Đuối" - Minh Niệm
Friday, July 31, 2009
Family Values: How Kids Learn Patience
Teaching Kids to Have Patience
"Wait your turn." "Wait 'til you're bigger." We often ask kids to be patient, but developing this value takes time. Patience is the ability to endure a difficult situation without complaining. It means showing self-control and staying calm in the face of frustration or boredom. When you're patient, you understand that some things are worth waiting for. But patience isn’t only passive waiting--it means persevering when things get tough. Adults as well as kids often get frustrated if they don’t see immediate results. But at any age it's important to wait for the right time to speak or act.
Talk About Time
Remember how long five minutes seemed when you were little? Kids start out with no concept of time, so telling them that "Dinner will be ready in five minutes" is meaningless. Start by talking about the sequence of activities--“First we'll go to the park. Then we'll have lunch. Then it will be time to play with your friends." You can also make time concrete by checking off each day on a calendar leading up to a special event. Around school age, when children learn to tell time, they often begin to show greater patience. Wearing a watch helps them monitor the time and achieve a sense of control.
Play Waiting Games
You can help kids learn to wait by suggesting something fun to pass the time, like drawing, singing, or pretending their stuffed animals are waiting too. Playing games that build patience, like puzzles or chess for older kids, helps children learn to deal with frustration.
Make a Wish List
When your child has a bad case of the “gimmes” and demands a toy right away, acknowledge the wish (“You wish you could have that toy right now”). Have your child add it to a “wish list” of presents he or she might receive at the next birthday or gift-giving holiday. The simple act of writing down (or drawing or cutting out a magazine picture of the present) gives your child control and increases patience.
Take a Leaf from Nature
Nature provides many examples of the rewards of patience. Plants and trees take time to grow--they cannot be rushed. Let your children help you plant a garden or grow flowers in a pot. You can show your child how nurturing plants with water, plant food, and sunlight will allow them to blossom when the time is right.
Teach Impulse Control
It’s important to help your child control his or her impulses and learn to wait. If your child wants something, like a new sweater or pierced ears, don’t rush to provide it or agree to it. Wait a set period of time to help the child assess whether this is something he or she really wants.
Encourage Perseverance
Give kids an allowance and encourage them to save up for something big. This will help them develop the patience to plan and wait for a significant item. When your children get impatient over homework, show them how to break big projects down into smaller component parts. This will help them persevere and build good work habits.
Calm Frustration
Create a quiet, comfortable “calm down” spot in your home with no distractions. Encourage your kids to spend some quiet time there when they feel stressed or frustrated. Teach your children techniques that calm frustration, such as taking five deep breaths, using words to describe their feelings (“I feel frustrated,” “I feel tired of waiting”), and saying positive messages to themselves silently, such as “Calm down,” “Stay in control,” and “I can wait.”
Be Slow to Anger
Model adult forms of patience by not honking (or cursing) when stuck in traffic. If you’re in a situation where you’re waiting for a long time (in a doctor’s office, at a restaurant), speak up politely rather than get angry. Kids are watching and learning.
Stress Long-Term Rewards
Share with your kids the ways in which you’re saving to pay for their education, and have them join you in putting away money for college. Help them recognize that patience and perseverance--when combined with well-timed action--can bring long-term rewards.
From Beliefnet.com
Thursday, December 11, 2008
Thực tập nhẫn nhục
Nói đến hạnh nhẫn nhục, Đức Phật Thích Ca là người đã thể hiện sức mạnh của nhẫn nhục ở đỉnh cao nhất gọi là nhẫn nhục Ba la mật. Thành tựu hạnh nhẫn nhục Ba la mật, tạo thành sức mạnh vô cùng quan trọng, không phải nhẫn rồi bị yếu đuối, thua cuộc. Trong kinh Kim Cang, Đức Phật dạy rằng tiền kiếp của Ngài trong khi thể nghiệm hạnh nhẫn nhục đến đỉnh cao nhất thì vua Ca Lợi chặt tay chân và móc mắt Ngài, nhưng nhờ sức mạnh nhẫn nhục mà tay chân Ngài liền lại và mắt Ngài sáng ra. Mới đọc câu chuyện này, chúng ta nghĩ đây là sự mầu nhiệm, nhưng nếu chúng ta thực tập đức nhẫn nhục và gặt hái được kết quả dù nhỏ cũng sẽ nhận thấy được nhẫn nhục thật sự có một sức mạnh đặc biệt.
Ở thời đại chúng ta , chắc chắn khó tin được việc tay chân mọc lại sau khi bị chặt đứt và mắt sáng trở lại sau khi bị móc ra, chúng ta sẽ cho đó là chuyện hoang đường, không thể có được nếu hiểu theo khoa học. Tuy nhiên, nếu đứng ở khía cạnh tôn giáo và triết học, điều này nhằm nói lên việc thực tập và kết quả tu chứng, phát huy được sức mạnh của nhẫn nhục mới là việc quan trọng và dễ chấp nhận hơn.
Đầu tiên, nhìn về Phật và nghe câu chuyện như vậy, tôi nghĩ rằng vua Ca Lợi có lòng sân hận rất lớn là do tâm ái dục. Vua Ca Lợi vào núi vui chơi với cung phi mỹ nữ, trong lúc vua ngủ thì đám cung nữ đi ra ngoài chơi và họ đã gặp Sằn Đề tiên nhân là tiền thân của Phật. Hạnh nhẫn nhục của vị tiên nhân này đã tỏa ra sức mạnh tự nhiên khiến cung phi mỹ nữ tập họp lại để nghe Ngài thuyết pháp và Ngài đã cảm hóa họ không bằng ngôn ngữ, nhưng bằng sức mạnh tâm linh.
Trên thực tế, chúng ta thấy người có sức mạnh của cơ bắp, tức lao động chân tay khỏe mạnh khác với người có sức mạnh của trí tuệ. Với trí tuệ, con người chế tạo được những vật dụng chẳng hạn như chiếc cần cẩu có thể nhấc những vật nặng hàng trăm tấn, hoặc với trí khôn, con người chế tạo vũ khí nguyên tử có sức tàn phá, hủy diệt muôn loài một cách khủng khiếp. Tuy nhiên, sức mạnh cơ bắp và sức mạnh của trí tuệ phải lùi bước trước sức mạnh của hạnh nhẫn nhục.
Thật vậy, nếu chúng ta có được đức tánh hiền hòa, từ ái và diệt tận tất cả mọi ham muốn trong cuộc sống này, không bị cuộc đời lôi kéo, mới phát huy được năng lực thu hút người khác. Như đã nói bà Kita Gawa thực tập được sức mạnh tinh thần, sức mạnh về lòng từ bi theo Phật và nói chung, người phụ nữ nếu thể nghiệm được hạnh từ bi như Phật dạy, sẽ phát huy rất nhanh sức mạnh tinh thần hơn nam giới, vì điều này thuận với tình cảm của phụ nữ. Thực tế trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta thấy những phụ nữ hiền lành, nhân ái, với ngôn ngữ nhẹ nhàng, từ tốn thường có sức mạnh thu hút người khác. Vì vậy, Đức Bồ tát Quan Âm thường thị hiện thân phụ nữ để mọi người dễ cảm nhận lòng từ bi của Ngài.
Quý vị là phụ nữ dễ thực tập hạnh này có kết quả tốt đẹp. Nếu la mắng, người sẽ không nghe, nhưng biết thực tập hạnh từ bi, người khác dễ nghe theo mình. Có người đến thưa với tôi rằng bà dạy con mà nó không nghe lời; còn người con thì nói rằng mẹ của nó rất khó tính. Vì thế, tôi khuyên bà này nên thực tập lòng từ bi như Đức Quan Âm, nghĩa là thương xót con, chăm sóc con, không áp đặt nó, không làm cho nó buồn phiền, đau khổ. Quả nhiên với tình thương thật sự mà bà dành cho con khiến nó đã thay đổi tánh nết, không còn bướng bỉnh với bà. Trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta sẽ có được sức mạnh của từ bi nếu biết thực tập tâm này một cách đúng đắn.
Từ sức mạnh của tình thương hữu hạn dành cho người thân trong gia đình nếu được nâng lên thành lòng từ bi vô hạn của Đức Phật đối với tất cả chúng sinh muôn loài, thì sức mạnh này sẽ được tăng lên nhiều lần và sẽ thu hút nhiều người tìm đến quy ngưỡng. Điển hình như sức mạnh từ bi của Sằn Đề tiên nhân đã tác động nhiều người theo ngài, trong đó có đám cung nữ của nhà vua. Ông đã khởi tâm ganh tỵ, bực tức và sử dùng quyền uy tột đỉnh của vua để đối chọi lại hạnh tu nhẫn nhục của vị tiên nhân trong tay không có một tấc sắt. Tiên nhân Sằn Đề đã đạt đến sức kham nhẫn cùng tột là nhẫn Ba la mật, nghĩa là ngài sẵn sàng chấp nhận tất cả những gì xảy ra với ngài, không có một phản ứng chống chọi nào cả. Và người nào đạt đến đỉnh nhẫn Ba la mật là đã vượt qua ranh giới vật chất, họ sẽ trở thành người tự do, tự tại hoàn toàn. Lịch sử cho thấy Thánh Gandhi tuy chưa đạt đến đỉnh cao của pháp nhẫn, nhưng ngài cũng đã thể hiện được phần nào tinh thần này qua câu nói rằng họ chỉ hành hạ được con chó, chứ không hành hạ được “tôi”, vì “cái tôi” của ngài đã ở phía bên kia, vượt thoát đời sống vật chất.
Không bị vật chất chi phối, vượt qua sự tác động của sống chết, danh lợi, địa vị…, thì không ai có thể đe dọa, uy hiếp chúng ta được; trái lại, nếu gặp khó khăn nguy hiểm mà sợ bị bắt, sợ bị giết thì quyền lực thế gian sẽ áp đảo chúng ta liền. Vì vậy, đối với Thánh Gandhi, ngài hoàn toàn không khiếp sợ trước cái chết do chính quyền Anh đe dọa, khiến họ cũng phải dè dặt trước dũng lực kiên cường của ngài. Sằn Đề tiên nhân cũng thế, đạo lực nhẫn nhục của ngài đạt đến mức độ vô ngã tạo thành sức mạnh tinh thần, sức mạnh của đức hạnh, làm cho vua Ca Lợi không còn có ý nghĩ chặt tay chân, móc mắt tiên nhân, huống chi là chặt tay chân móc mắt thật. Vì ý niệm ác này chạm phải sức mạnh kham nhẫn, sức mạnh vô úy vượt ngoài sống chết của tiên nhân, ngài nhẹ nhàng chấp nhận mọi việc đổ lên ngài, khiến tâm sát hại của ông vua này tự lắng dịu, cho đến tan rã. Vua Ca Lợi chẳng những không giết ngài, mà ý niệm giết cũng không còn và hơn thế nữa, nhà vua còn sợ ngược lại tiên nhân mà kinh diễn tả theo tinh thần triết học là tay chân của tiên nhân mọc lại và mắt ngài sáng ra như thường. Điều này nhằm nói lên sức mạnh kỳ diệu của hạnh nhẫn nhục đã làm cho sức mạnh của quyền lực, sức mạnh của vũ khí, sức mạnh của cơ bắp phải lùi bước.
Trên bước đường tu, từng bước chúng ta nỗ lực thực tập hạnh nhẫn nhục từ thấp lên cao. Nghĩa là những gì chúng ta nhẫn được thì nên nhẫn trước, không phải một lúc mà đạt được đỉnh cao của hạnh nhẫn nhục. Tuy cùng một hạnh nhẫn, nhưng pháp hành của Bồ tát thập tín, Bồ tát thập hạnh, Bồ tát thập hồi hướng và Bồ tát thập địa hoàn toàn khác nhau. Và thực tập, đạt được đỉnh cao của hạnh nhẫn nhục là Bồ tát thập địa, mới thật sự thành tựu trọn vẹn hạnh này.
Riêng đối với chúng ta khởi tu, nếu đứng vào hàng Bồ tát thập tín, chúng ta cần lắng nghe lời Thầy dạy, đọc kinh điển, thấy Phật và Bồ tát làm gì chúng ta tập làm theo, những gì dễ nhẫn chúng ta nhẫn trước. Nhẫn phát xuất trên ba nghiệp thân khẩu ý của chúng ta. Vì có thân tứ đại, nên chúng ta có đối tượng của thân này, nghĩa là chúng ta bắt đầu kẹt vào xã hội và kẹt vào quy luật tự nhiên. Đối với tự nhiên, chúng ta bị chi phối bởi đói, khát, nóng, lạnh; vì vậy, cần phải thực tập bốn đức nhẫn đối trước bốn việc : đói khát nóng lạnh.
Tu nhẫn của thân nghiệp, Đức Phật dạy chúng ta giảm bớt ba sự đòi hỏi của thân là ăn, mặc và ở. Để tiến tu, cần phải tiết giảm tối đa ba việc này; cho nên Đức Phật khuyên chúng ta ăn thiếu một chút mới tu được, đó là bước nhẫn ban đầu. Tôi còn nhớ thuở nhỏ mẹ tôi thường dạy rằng miếng ăn là miếng tồi tàn, mất đi một miếng lộn gan lên đầu. Muốn nhẫn việc ăn, chúng ta coi nó tồi tàn, nên xa lánh nó. Thực tập pháp nhẫn này trong khóa tu của chúng ta, giả sử buổi trưa, quý vị được một hộp cơm, một chai nước. Nếu người phát cơm quên đưa mình hộp cơm và chai nước, ta tu nhẫn, tự nghĩ rằng không ăn, không uống một bữa cũng không chết đâu mà sợ. Người không biết tu thì nổi giận, tại sao tôi lại không có cơm, không có nước. Nhẫn này là chấp nhận tình huống như vậy, bởi vì chúng ta biết rõ việc thiếu sót này là ngoài ý muốn của người phân phát phần cơm, họ không cố ý, nhưng vì nghiệp của mình khiến cho họ quên. Trong thời Đức Phật tại thế cũng có một vị Tỳ kheo bị bỏ sót phần cơm và Phật khuyên nên nhẫn nhịn, không nên kiện cáo. Nhẫn là chấp nhận cái nghiệp của mình. Có phước báo thì người đến cúng dường, còn nghiệp thì người đến khảo, đến đòi.
Quý Phật tử bước đầu nếu thành tựu được pháp nhỏ này, giả sử người ta quên đưa phần cơm, mình cũng ngồi yên lặng, chấp nhận việc sai sót này và niệm Phật, không để cho sanh khởi ý niệm nào, không oán hận, không bực tức thì người phát cơm tự thấy có lỗi với ta, họ nợ ta và người đồng tu sanh tâm kính trọng, hoặc thương xót ta. Theo kinh nghiệm của tôi, ta không cần nói, không đòi hỏi, nhưng người khác xin cho ta, đòi hỏi cho ta; sức mạnh của nhẫn nhục là như thế. Còn ta tự đòi, họ sẽ có ý niệm không tốt về ta. Đó là nguyên tắc nhẫn đối với việc ăn mà chúng ta thực tập, phải biết rằng mọi người đều có phần cơm, nhưng ta không có. Nếu vì nghiệp bị bỏ đói thì không có gì để nói, nhưng nếu do Phật thử thách xem chúng ta có nhẫn được không thì Ngài sẽ khiến người khác đem thức ăn cho chúng ta ngon hơn, vì Ngài biết chúng ta thật tu, nên không oán hận, không buồn phiền.
Ngoài việc nhẫn của ăn, nhẫn của mặc là không mặc hàng đắt tiền, chỉ mặc đủ ấm. Và tiến hơn nữa, thực tập pháp nhẫn, các chùa ở Nhật buộc hành giả phải lên núi có tuyết phủ nhưng chỉ được đóng khố. Nếu ta chưa từng tu pháp này, mà cởi áo ở trời lạnh dưới không độ sẽ bị chết rét liền. Để chịu đựng được cái rét mà không sanh bệnh, họ phải tập luyện cho thân thể chịu đựng dần dần cho quen. Vì thân của chúng ta là cỗ máy kỳ diệu, tập luyện không mặc áo ấm để cho các tế bào da tự co lại, đóng kín các lỗ chân lông, không cho hơi lạnh bên ngoài xâm nhập vào trong thân, còn mặc áo ấm lâu ngày sẽ làm cho các tế bào da trở nên lười biếng, bị tê liệt, không còn khả năng hoạt động tự vệ theo cách tự nhiên của nó. Đó là một cách thực tập hạnh nhẫn của thân chống chọi được với giá rét. Hành Bồ tát đạo không đơn giản, đòi hỏi chúng ta phải vượt qua được đói rét, không ngả bệnh, mới thành tựu hạnh nhẫn của thân.
Nhẫn thứ ba của thân là làm chủ được việc ngủ nghỉ. Người tu tập Thiền thay cho ngủ, tức cơ thể chúng ta không hoạt động, hay hoạt động theo quy trình của đạo, nghĩa là không hoạt động cơ thể và điều hòa hơi thở thì cơ thể chúng ta được nghỉ ngơi. Chúng ta mệt mới cần ngủ nghỉ, nhưng cơ thể không hoạt động thì không mệt, nên không cần ngủ. Điển hình là các vị Thiền sư đắc đạo suốt đời không nằm, như Tổ Hiếp tôn giả và trong hiện đời, tôi đã gặp Thiền sư Giác Chánh cũng không nằm (Ngài đã viên tịch), không cần ngủ nghỉ. Nếu là người chưa biết tu, phải ngủ ở chỗ sang trọng, trong khi Thiền sư Giác Chánh rất đặc biệt, không bao giờ ngài ở phòng ốc cao sang, thường ở dưới gốc cây, hay ở trong túp lều lá.
Thân không lệ thuộc cuộc sống vật chất, tức không lệ thuộc ăn, mặc, ở, là thể hiện pháp căn bản của đạo Phật. Kế đến, thực hiện tâm nhẫn theo Phật. Tâm có đối tượng bên ngoài là tất cả mọi hoàn cảnh xảy ra đủ cách, nhưng người tu luôn giữ tâm đứng yên, không cho sanh khởi và tâm thanh tịnh, giải thoát như vậy mới có thể làm nơi nương tựa an lạc cho trời người.
Tóm lại, thành tựu được thân nhẫn và tâm nhẫn, hàng đệ tử Phật có sức mạnh phi thường, kỳ diệu làm cho các sức mạnh khác của thế nhân phải khuất phục. Đức Phật là biểu tượng đạt đến đỉnh cao của hạnh nhẫn nhục, nên cảm hóa và dung nhiếp được muôn loài chúng sinh trong Pháp giới. Và các bậc Thánh, chư Bồ tát, các vị tiền nhân đều thể hiện đạo hạnh nhẫn nhục ở những mức độ khác nhau, cho nên chúng ta cũng phải cố gắng thực tập được một phần đức nhẫn của Phật, của Bồ tát, của cao Tăng, mới không công phụ công ơn giáo dưỡng của các Ngài cũng như nuôi lớn được giới thân huệ mạng của chúng ta trên bước đường thượng cầu Phật đạo hạ hóa chúng sinh.
HT.Thích Trí Quảng
Friday, November 28, 2008
Tạo vườn hoa trong tâm mình
Tạo vườn hoa trong tâm mình và tạo vườn hoa trong xã hội; đó chính là nét đẹp của Phật giáo trong việc xây dựng mô hình Tịnh độ trên cõi nhân gian này cũng như trong khắp mười phương. Ươm tạo vườn hoa trong tâm chúng ta thì người thương ta, họ chạm phải tâm từ bi hỷ xả của chúng ta, họ càng thương quý ta hơn. Còn người tìm đến chúng ta để kích động ý thức hận thù, họ cũng sẽ được năng lực từ bi hỷ xả của chúng ta chuyển hóa, làm dập tắt lửa hận thù trong họ. Giặc phiền não trong ta tới Bồ đề là tới tâm từ bi hỷ xả thì phiền não này tan và giặc bên ngoài cũng tan theo, vì mất sự tác động của giặc phiền não bên trong.
Tóm lại, thực tập đúng pháp Phật, tâm chúng ta an lạc, người thân hiện tiền sống cạnh mình tất nhiên được an lạc và người thân đã qua đời tiếp cận chúng ta qua tâm cũng sẽ an lạc theo. Nếu tâm chúng ta bất an sẽ tạo sự bất an cho những người thân cận hiện hữu lẫn người ở thế giới vô hình. Và ngược lại, những người ở thế giới âm bị khổ đau cũng sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng ta. Có thể nói người sống và người chết bất an chịu sự tác động hỗ tương lẫn nhau làm cho gia đình bất an, xã hội bất an.
Bước theo dấu chân Phật, nỗ lực tu hành, thể hiện tâm Phật trong cuộc sống của chúng ta chính là xây dựng một gia đình hạnh phúc, góp phần tạo dựng xã hội phát triển tốt đẹp, đồng thời ảnh hưởng đến những người chết oan ức được tưới mát bằng tâm từ bi hỷ xả, khiến họ cũng được an lạc, siêu thoát. Âm siêu dương thạnh là như thế.
Trích: http://www.giacngo.vn/phathoc/luockhao/2008/11/28/5E5451/
HT Thích Trí Quảng
Tuesday, August 26, 2008
Giải thoát bạo lực
Theo Phật giáo, chiến tranh, hận thù, bạo lực diễn ra trên thế giới chỉ là những phóng đại của tâm thức một cá nhân. Mầm mống bạo lực nằm ở trong tâm của con người, là một bản năng tranh đoạt, mạnh được yếu thua. Ý niệm về hơn thua hằn sâu trong tâm khảm của con người từ lúc mới sinh ra, được di truyền và giáo dục của gia đình, xã hội... Bạo lực là sự biểu hiện rõ nét của lòng tham lam và sân hận đi đến đỉnh cao. Sự hãm hại hay làm tổn thương người khác là một hiện tượng tâm lý mang tính bản năng. Đôi khi nó được coi là một đạo lý công bằng: “Răng đền răng, mắt đền mắt”. Ta không muốn làm hại ai nhưng tâm ta không bình lặng khi bị xúc phạm, một phản ứng bạo lực, trả đũa khởi lên. Một khi có một sự bất mãn, lòng giận sẽ hình thành. Nếu không được kiểm soát thì tâm muốn tổn hại người sẽ có mặt. Khi giận ai, một loại năng lượng hình thành tạo nên sự ức chế tâm lý, để giải tỏa năng lượng đang bị ức chế ấy, người ta phát ra một hành động như đánh hay mắng. Sau khi đánh hay mắng xong người ta cảm thấy dễ chịu (hả giận). Mặt khác, để chứng tỏ sức mạnh, giá trị của mình, người ta bộc phát một hành động tổn thương, nhất là đối với người có địa vị, có vai vế trong gia đình hay trong xã hội. Người càng có quyền lực hay sức mạnh thường dễ bộc phát hành vi bạo lực. Người có quyền lực, khi bị thách thức sẽ kích thích bạo lực xảy ra. Những người có vũ khí trong tay, người cha, người chủ hoặc người lãnh đạo dễ gây tổn hại cho người. Họ phải hơn, phải thắng mới hả lòng. Cho nên, luật pháp thường cấm người dân mang vũ khí. Nếu được tự do sử dụng vũ khí thì tổn thương cho xã hội rất lớn. Thường thì sau khi làm tổn thương người khác, người ta thường hối hận: “Chưa đánh được người mặt đỏ như vang/Đánh được người rồi mặt vàng như nghệ”. Một là, sợ hãi chính tội lỗi mình đã gây ra. Hai là, việc làm tổn thương người chỉ là một phản ứng nhất thời của bản năng. Nếu xét về tổng thể của tâm thì người ấy không ác như vậy. Nếu không có vũ khí, thì bạo lực chỉ nằm ở nơi lời lẽ hay nắm đấm. Đây là một trong những lý do Đức Phật cấm các đệ tử tu theo hướng phát triển năng lực thần thông. Tâm chưa giải thoát mà có thần thông thì rất nguy hiểm. Hậu quả của bạo hành, bạo lực cho cá nhân, cộng đồng xã hội rất nặng nề. Theo thống kê và báo cáo của Ủy ban Các vấn đề xã hội của Quốc hội (2006): Cứ 2,3 ngày có một người chết liên quan đến bạo lực gia đình, lý do dẫn đến bạo lực gia đình: rượu, tệ nạn xã hội, ghen tuông và nghèo đói. Trong đó rượu chiếm 60%, còn bạo lực về tinh thần chiếm 25%. Các nhà điều tra, xét hỏi đều dùng biện pháp nói lui nói tới này và thường thì phạm nhân phải khuất phục. Chửi chó, mắng mèo, đập bàn, liệng chén đĩa đều là biểu hiện của sự bạo hành. Sau cùng là tu tập hạnh kham nhẫn đối với cái không vừa ý, kham nhẫn với lời chỉ trích chửi mắng và với những kẻ có hành động tổn thương mình. Trong kinh Ví dụ cái cưa, Đức Phật dạy: “Như một kẻ đạo tặc độc ác dùng cái cưa hai lưỡi mà cưa tay cưa chân các ông, nếu ai khởi tâm nhiễu loạn thì không phải là người thực hành giáo pháp của Ta. Các ông cần phải học tập rằng: Chúng ta sẽ giữ tâm của chúng ta không biến nhiễm, sẽ không thốt ra những lời ác ngữ; chúng ta sẽ sống với lòng lân mẫn, với tâm từ bi, với nội tâm không sân hận… Hãy luôn luôn suy tư lời dạy ví dụ cái cưa này thì các ông sẽ đạt được an lạc lâu dài…”. Tóm lại, sống phản ứng theo bản năng hơn thua, được mất... thì sân tâm và tổn hại tâm sẽ mạnh. Sống với khả năng tự kiềm chế, kiểm soát hoạt động của tâm đồng thời phát triển tâm từ bi nhẫn nhục sẽ đạt được giải thoát sự trói buộc của hại tâm và các hành động bạo lực trong đời sống hàng ngày.
Bạo hành ở dạng thấp là bạo hành ngôn ngữ: Người đàn bà cứ nói tới nói lui một vấn đề mà người đàn ông đã chán ngấy sẽ tạo áp lực lớn lên hệ thần kinh của anh ta. Anh ta sẽ suy nhược thần kinh, suy nhược ý chí.
Ngoài ra, bạo lực tinh thần là một loại bạo lực đặc biệt, trong đó một số trường hợp, tinh thần tôn giáo cũng đóng góp cho sự đổ vỡ của đời sống hạnh phúc và ổn định của xã hội. Như các cuộc hôn nhân khác đạo, những răn đe làm khủng hoảng tâm lý, kích động đấu tranh…
Tuy vậy, có những áp lực tâm lý và cuộc sống làm cho đời sống được tốt hơn như cưỡng chế giáo dục, luật pháp răn đe kẻ phạm tội... mục tiêu của những áp lực này là để thay đổi bản năng thấp hèn ở nơi con người.
Cần phải tu tập để giải thoát tâm tổn hại, lấy lại sự bình an cho nội tâm. Trước hết, cần nhận diện tâm lý bạo động là do lòng sân hận gây ra, biểu hiện của nó là ganh ghét và kiêu mạn. Tâm ganh tỵ và thù ghét sẽ đưa đến triệt hạ và trả thù. Tâm kiêu mạn là thể hiện bản ngã ích kỷ, muốn hơn người nên chà đạp người khác.
Thứ đến, phát triển tình thân ái, quan tâm giúp đỡ người chung quanh mình, đức tính từ bi là một trong những đức tính có khả năng đoạn trừ bạo lực rất cao và hiệu quả.
Thông qua tình thương yêu và cảm thông, người ta dễ dàng phụng sự, cống hiến cho người. Làm điều thiện là cách tốt nhất để hạn chế hành động bạo lực, hãm hại. Nghĩa là thay thế bạo hành bằng thiện hành.
Thích Viên Giác